MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

Trường ta đó suốt một thời vui lắm
Giờ đã qua đi năm tháng học hành
Trường ta đó hiện về trong nỗi nhớ
Giữa núi đồi gió mát với cây xanh.
 
Ta nhớ về những năm tháng chiến tranh
Bom đạn phá vết tích còn lưu giữ
Tới lớp học sách vẫn còn chưa đủ
Phải ghi nhiều thầy giảng kỹ và lâu.
 
Đã một thời cùng học ở rừng sâu
Vất vả lắm tưởng chừng không tới được
Có những ngày dầm dề trong mưa nước
Vẫn vui cười để lại một tình thương.
 
Đến một ngày ta tạm biệt quê hương
Xa mái trường để rồi ai cũng biết
Việc học tập làm ta còn nuối tiếc
Của bao người khao khát nhớ về nhau.
 
Cuộc chiến đi vào thêm những nỗi đau
Mất mát lớn tưởng chừng không vượt nổi
Biết hi sinh là điều không từ chối
Vì đất nước mình tất cả chúng ta.
 
Hoà bình rồi cuộc chiến đã đi qua
Xây dựng tiếp những công trình mới mở
Đời đổi thay đâu phải là “Duyên cớ”
Cho Tổ quốc mình đẹp một mùa hoa.
 
Ta đắm mình vào chiến thắng của ngày qua
Thoả ước vọng trong cuộc đời mới mẻ
Rồi ta tin nhiều vào thế hệ trẻ
Sẽ có nhiều thành tựu vượt lên ngôi.
 
Mái trường mình - nhiều kỷ niệm trong tôi
Mang theo suốt cuộc đời cùng đồng đội
Đến hôm nay ta lại về dự hội
Hạnh phúc nào bằng bên bè bạn thầy cô.
                                                                                       Vinh, tháng 03 năm 2012
Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 56
Hôm qua : 337
Tháng 10 : 2.635
Năm 2018 : 8.688